• Slider2
    Chăm sóc mẹ và bé tận nhà
  • Slider2
    Phục hồi và làm đẹp cho mẹ
  • Slider2
    Chăm sóc và dạy trẻ trước mầm non

Dạy bé biết nhường nhịn và tự suy nghĩ

Có 1 cậu bé chán học đến nỗi ông của cậu đã nói với cậu là: ”đứa trẻ ngu ngốc nhất trên đời”. Mẹ cậu cũng bất lực trước tình trạng chán học của cậu nên đã cho cậu theo học một lớp học mùa hè với hy vọng cậu sẽ siêng năng học hơn.

Ở lớp, cậu bé đó nói: “Con không muốn học đâu” giáo viên đã đáp lại: “Vậy là con không muốn đi học hả?”, sau đó thêm vào một câu hỏi tích cực: “Vậy giờ con muốn làm gì?”. Cậu bé trả lời: “Con muốn chơi”, thầy giáo nói tiếp: “Con muốn chơi hả, vậy con muốn chơi cái gì?”. Khi được hỏi muốn chơi gì, cậu bé suy nghĩ rồi rút từ trong túi ra mấy tấm thẻ Pokemon và nói:,“Con muốn chơi cái này”.

“Được rồi, con muốn chơi cái này hả. Vậy con muốn chơi như thế nào?”, giáo viên tiếp tục hỏi. Cậu bé đã sưu tầm và mang theo bên mình rất nhiều tấm thẻ Pokemon, trên mỗi tấm đều có ghi một số điểm nào đó như ba mươi điểm hay một trăm hai mươi điểm. Sau đó, bé đã nói muốn chơi bằng cách phát mấy tấm thẻ này ra, ai đánh ra tấm thẻ có số điểm cao hơn sẽ thu về tấm thẻ của bên thấp hơn.

“Trò này thú vị thật đó, vậy giờ chúng ta chơi thôi”, thầy giáo lắng nghe và chấp nhận điều đứa trẻ muốn. “Vậy giờ chúng ta đánh các tấm thẻ này ra, ai có điểm cao hơn sẽ thắng nhé”, cậu bé nói tiếp.

Các tấm thể được chia đều và ngẫu nhiên, sau đó, cả hai sẽ cùng lần lượt bày ra những tấm thẻ mình có. Khi thẻ của thầy giáo có điểm nhỏ hơn thẻ của cậu bé thì cậu được phép lấy tấm thẻ của thầy. Nhưng khi thẻ của thầy giáo lớn hơn,  thầy định lấy thẻ của cậu thì cậu lại nói: “Thầy ơi, thầy đưa ra tấm thể lớn như vậy là không được đâu ạ. Vì con còn nhỏ nên con sẽ đưa ra tấm thẻ lớn ạ.” Đây rõ ràng là một luật chơi kỳ quặc. Có thể thấy cậu bé đã cố tình nghĩ ra luật như vậy để đảm bảo mình luôn chiến thắng trong trò chơi này.

Thầy giáo thử phủ định lại luật chơi của cậu bé: “Có cả luật chơi lạ lùng như vậy nữa sao?” thì cậu bé tiếp lời: “Dạ, vâng ạ, mà luật chơi này thú vị thầy nhỉ, nên chúng ta cứ theo vậy mà chơi thôi”. Thế là thầy giáo liên tục thua, còn bé thì cứ thắng mãi. Sau đó, thầy thử thăm dò cậu: “Thỉnh thoáng con cũng nên cho thầy thắng một vài ván chứ nhỉ”. Có lẽ cậu bé cũng nhàm chán khi cứ thắng liên tục, nên đã đồng ý. Vậy là cậu nghiên cứu các tấm thẻ của mình và nghĩ cách nhường cho thầy giáo thắng. Khi thầy bảo: “Con cho thầy thắng thêm một ván nữa nhé”, cậu đáp: “Được ạ”. Đó chính là lúc bé đã biết suy nghĩ và học được cách nhường nhịn.

Rốt cục, cậu bé vẫn là người chiến thắng trò chơi. Vô cùng hớn hở, cậu nói: “Trò chơi thú vị thật”, thầy cũng vui vẻ tiếp lời: “Ừ, thật là thú vị nhỉ”. Thầy giáo tiếp tục đề nghị chơi lại trò chơi, và gợi ý bé đưa ra một luật chơi mới. Thầy nói: “Vì con rất giỏi nghĩ ra luật chơi, nên hãy thử nghĩ ra luật chơi mới nào”. Lời khen khéo léo “nghĩ giỏi” chính là cách dẫn dắt bé suy nghĩ và động não để đưa ra nhiều luật chơi mới hơn. Hơn nữa, khi bé đã nghĩ ra luật mới, thầy tiếp tục động viên: “Vậy à, luật chơi đã khác khi nãy rồi nhỉ, con đã suy nghĩ rất kỹ đúng không? Luật mới thú vị quá, chúng ta cùng chơi nhé”.

Luật chơi mới lần này của cậu bé là chia đều những tấm thẻ ra, hai bên lần lượt bày ra từng tấm thẻ của mình, ai hết trước sẽ là người chiến thắng. Bé cũng đề nghị oẳn tù tì để xác định người đi trước. Thầy giáo đã thắng trong trò oản tù tì, vì vậy thầy được đi trước. Thầy hơi lo lắng vì số thẻ của cả hai là như nhau nên rõ ràng ai đi trước người đó sẽ hết thẻ trước, không biết cậu bé đã nghĩ đến vấn đề này chưa. Tuy nhiên, trong lúc chơi, đến lượt của mình cậu bé lại bày ra hai tấm thẻ cùng lúc. Thầy giáo ngạc nhiên hơn “Một lượt đi con được trưng hai tấm thẻ à? Lúc này cậu bé đáp: “Được ạ, vì con còn nhỏ nên con được bày ra hai tấm thẻ trong một lượt nhưng thầy thì không được ạ”. Đây lại là một luật chơi thú vị lạ lùng khác mà bé nghĩ ra để đảm bảo chiến thắng cho mình.

Lần này thầy cũng thử đề nghị: “Thỉnh thoảng con cho thầy bày hai tấm thẻ trong một lượt đi nhé”. Đứa trẻ vui vẻ đáp: “Dạ, được ạ”. Vậy là cậu lại đang tiếp tuc học về nhường nhịn. Cứ như thế, khi cha mẹ động viên trẻ ra các luật chơi mới rồi cùng chơi với trẻ, trẻ sẽ học được cách tư duy và đức tính nhường nhịn. Quan trọng hơn, lời khen “giỏi suy nghĩ” sẽ từng chút thấm vào tâm hồn trẻ, lâu dần, trẻ sẽ ở trong tâm thế sẵn sàng học tập và nhường nhịn.

Trích từ sách: 70 thói quen tốt trong việc nuôi dưỡng con theo phương pháp Shichida

Bình luận
Mục tiêu

Ươm mầm hạt giống tâm hồn cho bé

Giúp bé biết ấp ủ ước mơ và hy vọng

Rèn luyện nhân cách cho bé trước khi lên 3 tuổi

Là nơi để nuôi dạy trẻ – không phải “nhà giữ trẻ”

Giáo dục ngôn ngữ và tình cảm cho bé ngay từ 0 tuổi

Giúp cho mẹ sớm lấy lại được sự cân bằng trong cuộc sống như trước khi sinh: tinh thần, sức khoẻ, sắc đẹp, công việc.

Tin mới
Vì sao trẻ bị rối loạn giấc ngủ?

Chứng rối loạn giấc ngủ ở trẻ…

Ăn dặm ở trẻ: Thế nào là hợp lý?

Tổ chức Y tế Thế giới (WHO)…

Người lớn ơi!! Hãy ngưng vô duyên với trẻ nhé !

Tình hình là dạo này mình dù…